Bên cạnh những nhà báo tâm huyết với nghề, hãy còn một số người làm báo khiến người ta phải giật mình vì "tư cách nhà báo" có chiều hướng lệch khỏi quy phạm đạo đức nghề nghiệp. Kể cũng không thừa khi "hé một chút ánh sáng" vào những góc tối của các nhà báo "trời ơi", như một cách để những người trẻ làm báo tự răn mình…
* Trong đoàn khảo sát tour Thái Lan mùa hè, ngoài các nhà quản lý doanh nghiệp lữ hành còn có một số nhà báo góp phần quảng bá du lịch trên các phương tiện truyền thông. Đại diện cho một tờ báo lớn là một nhà báo nam, trung niên, có vẻ ngoài khá đạo mạo. Nhà báo này gây "ấn tượng" với những người làm du lịch bởi thường xuyên lên tiếng than phiền: "Tới bữa rồi sao chưa thấy cho ăn, ở nhà đến giờ này là được ăn rồi! Sao chẳng thấy bia đâu zậy? Tui có thói quen đến bữa là phải có chai bia bên cạnh mới chịu được…".
Nhưng sốc nhất là đêm cuối tại Bangkok, khi những người đàn ông trong đoàn rủ nhau đến Patpong (khu đèn đỏ), nhà báo này cũng gia nhập "cuộc vui", nhưng không phải "đi thực tế viết bài", mà như lời "tự sự, trần tình" với mọi người: "Tui chơi cho biết gái Thái là thế nào thôi. Mỗi lần đi công tác, tui đều "tranh thủ" hết. Giá ở đây cao, cả triệu đồng, "hàng" chuyên nghiệp nhưng chưa "đã" như lần tui "chơi lụi" ngoài bờ biển Bình Định, chỉ có hai chục ngàn đồng.
Mà mấy ông biết hông, "hàng" của tui chắc chỉ mười bảy, mười tám tuổi, gặp con gái của mình ở nhà mà như zậy chắc tui tự tử quá…". Tệ hơn, nhà báo này đã "ăn bánh" rồi nhường phần "trả tiền" cho phía công ty du lịch có mặt trong đêm hôm ấy, và còn giải thích rằng "nó rủ mình đi nó phải "chiêu đãi" chớ!".
* Sau loạt bài phóng sự-điều tra về tình hình kinh doanh du học và chiêu thức "công ty môi giới kê giá để hưởng chênh lệch học phí" được đăng trên một tờ báo lớn, chúng tôi đã nhận được một cú điện thoại của một nhà báo nam trung niên. Nội dung cuộc điện đàm này như sau: "Em viết mấy bài du học ấy hả?", "Anh hỏi có chuyện gì không?", "Em ơi, viết vậy là kẹt ghê lắm. Giám đốc công ty du học đề cập trong bài là em của anh, chính xác là em kết nghĩa của thư ký tòa soạn báo anh đấy",
"Anh à, bài viết được dựa trên những chứng cứ, tư liệu mà phóng viên thu thập được…", "Thôi, chuyện đó đã lỡ rồi, nhưng cậu giám đốc ấy đề nghị được gặp em, để tránh hiểu lầm về sau, anh đã dàn xếp cuộc gặp tại nhà hàng X, thứ sáu tuần sau, em nhớ đến, đừng ngại nhé…", "Em không ngại, đã viết thì đâu có gì phải ngại, nhưng em không rảnh nên không đến được!".
* "Nãy giờ thấy cậu hỏi han, ghi chép nhiệt tình quá, tôi có một câu muốn hỏi lại ngay, có gì không phải thì cậu bỏ qua"-giám đốc một công ty tư vấn dự án xây dựng nói với chúng tôi, vào cuối buổi phỏng vấn để viết bài cho chuyên mục "Lao động nữ & việc làm". "Anh cứ hỏi, em ghi chép nhiều là chỉ muốn có đủ tư liệu cho bài viết thôi, không có mục đích nào khác".
"Chuyện là như thế này, trước lúc tiếp em, tôi còn tiếp một ông nhà báo của một báo khác. Ong này không hề phỏng vấn tôi cái chi hết. Ong chỉ đưa ra một đề nghị là tôi… tự viết bài, rồi đưa cho ổng, kèm theo chi phí gấp đôi chi phí quảng cáo thông thường để đưa bài lên trang nội dung của báo ổng. Do vậy, tôi muốn hỏi ngay là… bài đưa lên trang nội dung của báo cậu có giá bao nhiêu?".
Mặc dù chúng tôi đã giải thích ngay là không có chuyện "ngả giá viết bài" tại tòa soạn của chúng tôi. Phóng viên có nhiệm vụ viết bài và ban biên tập duyệt đăng hay không là vì lợi ích thông tin dành cho bạn đọc, nhà doanh nghiệp này vẫn tỏ vẻ "khó tin". Cho đến khi bài báo có nội dung ghi nhận từ cuộc phỏng vấn trên được đăng sau đó, doanh nghiệp không hề mất một đồng nào, trong lúc nhận được nhiều thông tin phản hồi từ phía các bạn gái quan tâm đến những vị trí trống trong các dự án xây dựng…
* blog.360.yahoo.com/alibanha